Thứ Ba, 22 tháng 2, 2011

Hà tĩnh quê mình

Hà Tĩnh quê mình
Quê mình giữa niềm thương 
Nước non tình còn đó
Để thành trong nỗi nhớ  
Một thời giữa phong ba.
Hà tĩnh ai từng qua
Mong manh con đường dọc
Nặng nghĩa tình đất nước  
Lưng còng bóng người thương .
Ơi Hà tĩnh ! Qua nắng lửa mưa dông
Nên nhân nghĩa lắng lại hồn non sông
Quang gánh người chẳng thong dong
Nối hai đầu đất nước,
Giữa đằng ngoài, đằng trong
Rồi bom rơi rồi đạn lạc
Trải qua bao binh lửa
Dầm dải buổi nắng mưa
Mà cung trầm cung bỗng
Cứ đằm thắm à ơi!
Thêm nhớ người lại thêm thương
Đắng cay từng chia sẽ
Cho mình về cùng ta
Đền công cha cùng nghĩa mẹ
Đã qua đi dâu bể
Nâng nhịp nửa phím tơ
Vọng lên từ xâu thẳm  
Đất hóa thành vần thơ.





 

Khúc hát sông quê

Khúc hát sông quê
<Nguyễn Trọng Tạo>
Quá nửa đời phiêu bạt


Con lại về úp mặt vào sông quê
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ

Chở che con đi qua chơp bể mưa buồn


Từng hạt phù xa tháng ba tháng bảy
Từng vị heo may trên má em hồng
Ơi con sông quê con sông quê!
Ơi con sông quê con sông quê!
Sông còn nhớ chăng nơi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng

Ơi con sông quê con sông quê!
Ơi con sông quê con sông quê!
Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm

Cùng một bến sông
Con trâu đẵm xóm dưới
Bẫy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn
Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng.

Người ơi hãy về!

Người ơi hãy về
<Tuấn Phương>
Hãy yêu hỡi người
Dù quê ta đất cằn đá sỏi
Hãy thương hỡi người
Sông vắng lẽ loi con đò
Hãy yêu hỡi người
Năm tháng không hề nhạt phai
Câu hát ru lòng ta 
Người ơi người có hay
 Trên đồng nắng đổ bạc phai áo ai  
Lúa vàng vẫn đợi ai ghé thăm 
Ai chờ dẫu người đi xa thật xa 
Câu hát ru lòng ta
Ơi người ơi hãy về!

Hãy yêu hỡi người
Giọt mồ hôi ướt vai gầy áo mẹ
Hãy thương hỡi người
Trưa vắng nghe lũy tre ri rào
Hãy thương hỡi người 
Năm tháng không hề nhạt phai
Câu hát ru lòng ta
Người ơi , người có hay
Trên đồng nắng đổ bạc phai áo ai
Lúa vàng vẫn đợi ai ghé thăm
Ai chờ dẫu người đi xa thật xa
Câu hát ru lòng ta
Ơi người ơi hãy về
Câu hát ru lòng ta
Người ơi người có hay?