Hà Tĩnh quê mình
Quê mình giữa niềm thương Nước non tình còn đó
Để thành trong nỗi nhớ
Một thời giữa phong ba.
Hà tĩnh ai từng qua
Mong manh con đường dọc
Nặng nghĩa tình đất nước
Lưng còng bóng người thương .
Ơi Hà tĩnh ! Qua nắng lửa mưa dông
Nên nhân nghĩa lắng lại hồn non sông
Quang gánh người chẳng thong dong
Nối hai đầu đất nước,
Giữa đằng ngoài, đằng trong
Rồi bom rơi rồi đạn lạc
Trải qua bao binh lửa
Dầm dải buổi nắng mưa
Mà cung trầm cung bỗng
Cứ đằm thắm à ơi!
Thêm nhớ người lại thêm thương
Đắng cay từng chia sẽ
Cho mình về cùng ta
Đền công cha cùng nghĩa mẹ
Đã qua đi dâu bể
Nâng nhịp nửa phím tơ
Vọng lên từ xâu thẳm
Đất hóa thành vần thơ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét